(TITC) - Dịp xuân về, giữa không gian rộn ràng sắc đỏ và âm thanh quen thuộc của những ngày đầu năm, tôi có cơ hội trải nghiệm múa rối - một loại hình nghệ thuật dân gian tưởng chừng đã lùi xa trong ký ức, nhưng khi chạm lại, bỗng sống động và gần gũi đến lạ.

Nghệ thuật rối dây thu hút du khách trải nghiệm. Ảnh: TITC
Buổi trải nghiệm diễn ra trong một không gian trang trí đậm chất Tết: phông đỏ, câu chữ thư pháp, những dải lụa mềm buông rủ và các con rối đầy màu sắc treo trên giá tre mộc mạc. Ở đó, người lớn và trẻ em đứng cạnh nhau, mỗi người cầm trên tay những thanh điều khiển còn lạ lẫm, ánh mắt vừa tò mò vừa háo hức. Những con rối nhỏ, với gương mặt vẽ tay ngộ nghĩnh, trang phục sặc sỡ, như chờ được đánh thức để bước vào câu chuyện của riêng mình.
Khi đôi tay bắt đầu làm quen với dây và que, tôi mới cảm nhận rõ sự tinh tế của múa rối. Một chuyển động nhỏ của cổ tay, một nhịp nâng – hạ chậm rãi, con rối đã có thể cúi chào, bước đi hay xoay mình duyên dáng. Không hề dễ, nhưng chính sự vụng về ban đầu lại mang đến tiếng cười giòn giã. Trẻ em cười khi con rối “đi lạc”, người lớn cười vì chính mình bỗng trở lại như đứa trẻ ngày xưa, lần đầu chơi món đồ chơi dân gian mộc mạc mà đầy hồn vía.
Điều khiến trải nghiệm trở nên đặc biệt hơn cả là cảm giác kết nối. Không chỉ là kết nối giữa người điều khiển và con rối, mà còn là sự nối dài của ký ức văn hóa. Múa rối ngày xuân không kể những câu chuyện lớn lao, mà là những mảnh đời giản dị: chú bé chăn trâu, cô thôn nữ, ông đồ già, những nhân vật bước ra từ làng quê Việt. Qua từng động tác, từng nhịp chuyển, tôi nhận ra múa rối không chỉ để xem, mà để cảm – cảm cái hồn dân gian lặng lẽ chảy qua bao thế hệ.
Giữa nhịp sống hiện đại, khi con người dễ bị cuốn vào màn hình và những vội vàng thường nhật, trải nghiệm múa rối ngày xuân giống như một khoảng lặng ấm áp. Ở đó, thời gian chậm lại, tiếng cười trong veo hơn, và những giá trị truyền thống được truyền đi không bằng lời giảng, mà bằng chính sự tham gia, chạm tay và rung động.
Rời buổi trải nghiệm, trong tôi vẫn còn nguyên cảm giác lâng lâng. Con rối nhỏ đã khép lại màn diễn, nhưng câu chuyện về văn hóa, về Tết, về sự gìn giữ những điều xưa cũ thì vẫn tiếp tục – nhẹ nhàng, bền bỉ như mùa xuân đang lan tỏa khắp mọi nẻo đường.
Trung tâm Thông tin du lịch